TIẾNG HÁT SÀI GÒN XƯA
Đêm xuống bên thềm hoa rơi,
Ly cà phê đen lặng thầm phố cũ.
Tiếng ai ca trong giấc mơ gọi về,
Hình bóng một thời ngập ngừng trong gió.
Tiếng Thái Thanh ngân nga giữa trời mơ,
Khánh Ly ru em trong chiều tóc rối.
Thanh Thúy buồn như mưa rơi cuối trời,
Một thuở Sài Gòn, hương nhạc chưa phai.
Sài Gòn xưa đó, em còn nhớ không?
Những con đường thơm mùi hương phượng đỏ.
Tiếng hát Lệ Thu, Duy Khánh, Hùng Cường,
Như khắc vào tim bao nỗi vấn vương...
Băng nhạc quay chầm chậm đêm thâu,
Giọng ca đó vẫn chưa phai màu...
Một thời áo trắng, một trời yêu dấu,
Tôi vẫn tìm hoài – tiếng hát ban đầu.
Quán vắng bên đường, ai đang ngân nga,
Một khúc “Chiều Mưa Biên Giới” vang xa.
Tiếng Nhật Trường như vẫn còn đâu đó,
Trong mắt người xưa, đẫm lệ chan hòa...
Nghe Giao Linh ca như mưa trong hồn,
Chế Linh u sầu giăng kín lối mòn.
Phượng Hoàng một thời say men tình ca,
Bài hát ngày xưa – tình ta thiết tha...
Sài Gòn xưa đó, tôi còn giữ đây,
Giấc mơ vàng son một thời xa khuất.
Dẫu tháng năm trôi, giọng ca vẫn đầy,
Một thời yêu người, yêu luôn tiếng hát này...
***
Henry Thanh
Composer and Lyricist
henrythanh@yahoo.com
Vancouver, August/2025
|