BÓNG ĐEN LÊN TIẾNG (Tự sự của một linh hồn lịch sử)
***
Ta là ai? – một thời nhân danh lẽ phải
Khoác áo lý tưởng, đi gieo hận thù
Tay cầm súng, gọi mình là "giải phóng"
Mà chẳng biết tự do có thật đâu?
Ta dựng cờ, nhuộm đỏ cả non sông
Bẻ ngòi bút, chôn thơ vào tro bụi
Xóa một nền văn minh không thương tiếc
Mà không hay mình tự đào hố sâu
Ta cải cách… để rồi mẹ mất con
Cha treo cổ giữa sân làng oan khuất
Tổ quốc khóc trong đêm đầy máu lạnh
Mà ta nhân danh cách mạng vô tri
Giờ ta đứng giữa hoang tàn lịch sử
Nghe lòng mình tan vỡ từng đêm
Lời xin lỗi chẳng đủ đắp nghĩa dân
Chỉ còn lệ rơi, và hồn ta hối hận
Có bao đêm nghe sóng gào vượt biển
Có bao lần nhìn xác cuốn trôi
Lịch sử ơi, nếu ngày mai còn sáng
Xin trả lại tự do cho giống nòi
Ta gọi đó là hòa bình thống nhất
Nhưng mang theo xiềng xích với lao tù
Xóa Sài Gòn, xóa luôn người trí tuệ
Lấy đấu tố thay cho lễ khai tâm
Ta ngạo nghễ xây những tượng đài
Mà bỏ mặc nhân dân trong đói khổ
Lời dối trá biến thành quốc sách
Còn thật thà – bị đem ra xét hỏi
Ta từng mơ mình là ngọn lửa sáng
Giờ mới hay – chỉ là bóng đêm
Một thế kỷ rỉ máu trong lặng câm
Một dân tộc rã rời vì dối trá
Xin nhân dân – nếu còn bao dung nữa
Hãy tha cho bóng tối một lần
Dẫu muộn màng – lời này là thật nhất
Tôi cúi đầu trước cả một mùa xuân...
***
Henry Thanh
Composer and Lyricist
henrythanh@yahoo.com
Vancouver, August/2025
|