Hố Chí Minh ! Ông là ai ?

 

Trong số 22 của ngày 24- 30 tháng 05 năm 2007 của tuần báo Vietweekly. Ông Hà Văn Thuỳ có viết bài ca tụng Ông Hồ Chí Minh , có điểm quan trọng được nêu ra đây :

 

. . . Ở thời đại này , người Việt được sự hướng dẫn bởi Hồ Chí Minh, một danh nhân văn hoá thế giới , một thánh nhân, mang tầm vóc Đế Nghiêu Đế Thuấn . . . “

 

 

Trước tiên chúng ta t́m hiểu Ông Hồ Chí Minh là ai trước đă , sau đó chúng ta đem so sánh Ông Hồ Chí Minh Với  Đế Nghiêu, Đế Thuấn.

 

Về Ông Hồ Chí Minh

 Tôi muốn nói cho có gốc có ngọn , có đầu có đuôi , để xem ông Thánh Hồ chí Minh của Ông Hà Văn Thuỳ, suốt đời hiến thân cho cách mạng CS có mang theo những hành lư sau đây không : Đó là T́nh Người ( Nhân, Thân ), T́nh Nhà, ( Gia ), T́nh Nước ( Quốc )  của Ông không ?  Nếu không,  th́ là vong Nhân, vong Thân, vong gia, vong Quốc, vong NÔ . 

V́ cái chốn mà ông t́m đến, nghĩ là để cứu nước  Tây Âu, nơi mà triết gia lừng danh Heiddeger thế giới đă nói : “ Văn Hoá Tây Âu truyền đi tới đâu th́ máu và nước mắt truyền  tới đó “ . Đó là thứ văn hoá Đế quốc thực dân và văn hoá Quốc tế vô sản của Mác . ( Đành rằng văn hoá Tây Âu c̣n có những giá trị  của các Tôn giáo , mà Hồ Chí Minh không hế biết tới ).

 Ông Hồ Chí Minh đă chọn chủ nghĩa Mác , là thứ vô thần, mà lại quên hành trang làm Người  th́ đúng là “ ngưu tầm ngưu, mă tầm mă “ rồi.

 

 Để kiểm chứng cho việc Ông Hổ Chí Minh ra đi làm  việc lớn mà quên mang hành trang làm Ngựi  th́ Ông Thánh Hồ Chí Minh thuộc loại Thánh nào đây ?  

 Chúng tôi xin đi qua từng điểm một :

 

1.- Vong Nhân, vong Thân.-  Khi  con người quên nguồn gốc của con Người th́ người ta bảo là vong Nhân hay vong Thân .

Ông Hồ Chí Minh là tay sai của Đệ tam quốc tế CS , phụ trách về Đông Á sự vụ để nhuộm đỏ Việt Miên , Lào, theo chủ nghĩa Mác vô thần, mà vô thần th́ lấy hận thù làm động lực đấu tranh, c̣n con người hữu thần như Kitô giáo th́ đi về Thiên Chúa là nguồn Bác ái và Công bằng, c̣n Người Phật giáo th́  trau dồi Bi, Trí, Dũng, người Nho giáo th́ theo ngả Nhân, Trí,  Dũng.    Gốc của Kitô giáo , Phật giáo và Nho giáo là nguồn T́nh Thương . Đó là gốc Tâm linh .

Hồ Chí Minh và đảng CSVN lại căm thù , nhằm tiêu diệt các thứ T́nh thương đó .

Hồ Chí Minh và đảng CSVN đă quyết tâm đi theo vô thần là bỏ gốc Tâm linh, nên là bỏ T́nh Người , để làm cách mạng vô sản triệt để .

Điểm sai lầm gốc quan trọng đầu tiên là bỏ Gốc Tâm linh, là bỏ T́nh Người, mà cổ vơ ḷng hận thù,  đi vào con đường Tàn sát đồng bào.

Ḷng Hận thù chỉ phá hoại , mà không thể xây dựng được ǵ, do đó mà đă hơn nửa thế kỷ những con người CS nh́n đâu cũng thấy kể thù, nên  chẳng c̣n chút ḷng dạ Yêu thương nào đâu mà Nước với Non , mà Xây với Dựng !

 

2.- Vong gia.-  Theo văn hoá Tổ tiên chúng ta, gia đ́nh là mái ấm , là vườn  ươm  T́nh Người, từ đó mới mới vươn lên đến T́nh Nhà, T́nh Nước.

Thế mà để thực hiện chủ nghĩa CS là chủ nghĩa làm ăn và sinh hoạt theo tập đoàn tập thể , nên mọi  người  phải được tổ chức và sinh hoạt theo từng giới, dưới sự lănh đạo của đảng.  Không biết  bao nhiêu là giới : Phụ nữ, Thanh niên, lăo ông, lăo bà , nông dân, công nhân, thiếu nhi quàng khăn đỏ , . . .  các giới đều do đoàn, đảng lănh đạo.    Muốn thế th́ phải phá các mối liên hệ gia đ́nh đến tận gốc .  Mối liên hệ gia đ́nh như t́nh vợ chồng cha mẹ con cái, anh em, bà con, bè bạn đều phải được cắt đứt để thay vào mối liên hệ chặt chẽ  với Đảng, để đảng nghĩ giùm, lo toan mọi sụ, từ lối đi đứng, lời ăn tiếng nói nhất là lập trường vô sản , mọi thứ nhất nhất phải  theo đúng sự lănh đạo của đảng CS.

V́ thế,  mà ta không lấy làm lạ là có những vụ  Con đấu Cha, Vợ đấu Chồng , Anh Em Bà Con đấu nhau, để cắt mối liên hệ gia đ́nh, đoạt lại mối liên hệ tập thể cho  đảng CS .  Để thực hiện cuộc cắt đứt mối luân thường đạo lư đó th́  đảng CSVN phải phát động quân chúng  trong các   “ cuộc đấu tranh long trời lở đất “ như  cuộc đấu tranh chính trị, Thuế nông nghiệp, giảm tô giảm tức, cải cách ruộng đất , nhân văn đất mới. . .do đảng CS lănh đạo được cao rao là tài tính.

 

Vong Quốc.  Khi Ông Hồ Chí Minh (Ông Hồ có rất nhiều tên, v́ cùng là một con người, nên xin chỉ dùng một tên Hồ Chí Minh cho tiện ) sang Pháp, xin làm tay sai cho chế độ thuộc địa không được, lại bị Cụ Phan Bội Châu  khuyến cáo đừng có theo đảng CS, bị chạm tự ái cá nhân, tức ḿnh, nên Ông Hồ  mới  quyết tâm  theo chủ nghĩa Mác . Khi nghiên cứu Chủ nghĩa Mác Hồ Chí Minh nhảy dựng đứng lên, la to lên như là đă ngộ đạo , cho đây là con đường duy nhất để cứu nước .

 Vào năm 1925, Hồ Chí Minh lúc đó là Lư Thụy ở Quảng Châu Trung quốc chắc đă chỉ huy  đàn em bán  đứng Cụ Phan Bội Châu cho Pháp ( Trong cuốn “ Thiên hồ Đế hồ “ )

 Cụ Phan là một trong những người đầu đàn quốc gia thời đó. Có loại trừ được những người quốc gia đầu đàn này th́ mới mong thực hiện được chủ nghĩa CS. 

 

Năm 1930- 1931 , Nguyễn Ái Quốc ( tức Hổ Chí Minh ) lén lút  về lănh đạo phong trào “ Nghệ an đỏ “, xút nông dân nghèo , mang gậy gộc đi khắp làng  xóm, hô to khẩu hiệu : Phú, Trí, Địa , Hào !  Đào cho tận gốc bốc cho tận rễ “ , rồi đốt nhà giết người , cướp của . gây ra bao nhiêu tang tóc. Sau đó bị Thực dân dẹp tan. 

 

 Vào năm 1946, về  mặt nổi th́ lập chính phủ Liên Hiệp, tuyên bố để  để chống ngoại xâm, nhưng mặt ch́m  lại t́m cách tiêu diệt các nhà ái quốc và các nhân vật chủ chốt của các đảng phái quốc gia (  những tin tức này đă nhan nhản trong các sách báo, không cần phải trưng thêm ), để dọn đường cho việc cào bằng tài sản , và văn hoá Tổ tiên , nghĩa là xoá bỏ chế độ xă hội cũ,  mong để lập một chế độ  hoàn toàn mới, chủ nghĩa không tưởng CS.

 

 Vào những năm 1951, 1953, 1955, 1956,  1957 CSVN cho  phát động quần chúng để tước đoạt quyền Tư hữu và mọi quyền Tự do căn bản của  người dân, đưa toàn dân miền Bắc vào chuồng tập đoàn tập thể . 

Nhất là nhân danh bảo vệ và phát huy văn hoá truyền thống của dân tộc để phá hủy hết luân thường đạo lư, thuần phong mỹ tục của Tổ Tiên.

 

 Sau 30 tháng 04 năm 1975 , CSVN vẫn tiếp tục con đường cào bằng tài sản và tiêu diệt thành phần đối lập với những danh hiệu khác , nhưng vẫn là tước quyền Tư hữu  và các quyền Tự do căn bản của người dân.

 

 Đến thời kỳ thành tŕ Liên Xô sụp đổ , CSVN phải đổi mới để  cứu đảng .

Các tay đảng viên cở bự mới tụ tập đoàn lâu la dưới trướng t́m mọi cách vơ vét của cải của dân   của nhà nườc, để cứu đảng và t́m kế thoát hiểm .

Không có việc tàn ác nào mà đảng CS không làm , không có tiền của , nhà cửa, đất đai nào mà CSVN không vơ vét, không có ngơ ngách làm tiền nào đầy quốc nạn , và quốc nhục mà CSVN không nhúng tay .

Do đó mà nay đă có vô số đảng viên  hàng vài tỉ, vài mấy trăm triệu , vài chục triệu , được đăng rơ ràng từng tên trong trang mạng Dân chủ 2006.  

Đi phục vụ nhân dân , mà cướp của của toàn dân, tước đoạt quyền tự do của người dân!   

Độc quyền yêu nước để giết hại, sách nhiễu đủ điều những người yêu nước chân chính !

Cứu nước và xây dựng đất nước , mà đi phá hoại t́nh đồng bào, phá huỷ thuần phong mỹ tục làm người !

Bảo vệ Tổ quốc mà lén dâng đất bán biển cho người bạn vĩ đăi “ môi hở răng lạnh “ !

 

 Bỏ T́nh người mà đi theo kẻ vô thần , bỏ Tổ quốc mà rước  Mác kiều “ vô sản chuyên chính “ của Liền Xô và Kiều ” Dân chủ nhân dân chuyên chính của Trung cộng , mà tàn hại đổng bào , phá sập cơ đồ gần 5000 năm của Tổ tiên .

Trước th́ theo sát Trung , Xô, nay th́ Trung, Hoa .  Đu dây để làm ǵ đây .

Trung cộng th́ cần, chứ Hoa Kỳ đâu cần đến loại chư hầu nô lệ .

 Làm ăn theo kinh tế thị trường theo lối tư bản để có cơ hội bóc lột và bán sức lao động thành phần nông dân và công nhân, c̣n định hướng xă hội chủ nghĩa để bám vào “  lực lượng bành trướng truyền kiếp “, phỏng c̣n định cắt xèn mảnh lănh thổ và lănh hải nào nữa đây ?

Xin đừng có kêu gọi khúc ruột ngàn dặm về mà xem sự phát triển kinh tế trong nước . Đó chỉ là mồ hôi nước mắt của người dân tạo ra , đảng CSVN chỉ có việc cấu kết với nhà thầu quốc tế mà bóc lột họ !

 Vậy Tổ quốc Việt Nam ở đâu rồi , nhân dân Việt Nam ở đâu rồi ?

Đất nước Việt Nam tuy c̣n, nhưng  quyền Tự chủ của nhân dân đă mất từ

 lâu .  Nhân dân Việt Nam tuy thông minh cần cù lanh lẹ, nhưng không thoát khỏi cảnh cảnh nô lệ, nghèo nàn lạc hậu dưới gông cùm của CS .

Cứ nh́n vào đồng bào hải ngoại khắp năm châu, nhờ sống trong bầu khí tự do, họ phát triển đến như thế nào !

Đảng CSVN hết theo nước này đến nước nọ, Nô lệ vẫn hoàn Nô lệ,

Khốn nạn ở chỗ là nô lệ triền miên, mà chẳng hiểu là ḿnh đang c̣n nô lệ !!!

Đó là vong QUỐC và vong NÔ !!!

 

 Ông Hồ CHí Minh đă cao rao: Độc lập , Tự do, Hạnh phúc .

Xin Ông hiện hồn lên xem :

Độc lập loại ǵ mà phải cắt đất xen biển mà dâng  cho “  kẻ thù bành trướng truyền kiếp “, hễ khi nào muốn liên lạc ǵ với thế giới bên ngoài th́ những ông đầu sỏ của Đảng phải qua tŕnh tấu Thiên tử !

Tự do ǵ mà mọi người dân c̣n bị giam trong chuồng hộ khầu , luôn hai

chân bị trói, bịt cả hai tai, bịt cả lỗ miệng , bưng  cả hai mắt !

Hạnh phúc ǵthanh  niên trai tráng phải bán đi làm lao nô khắp thế ǵới . Thanh nữ phải xuất cảng đi làm dâu và nô lệ khắp nơi, nhất các em gái trẻ thơ mà cũng được lén lút mang đi bán dâm khắp chốn ! 

Gần 2/3 thế kỷ nay rồi mà nước Việt Nam c̣n được liệt kê vào hạng nước nghèo nhất thế giới !

Ông Hồ Chí Minh là một nhà làm chính trị biệt tài ! Khi dấn thân ra ngoại quốc làm cách mạng quên mang T́nh Người, T́nh Nhà , T́nh Nước , nên là Vong Quốc, suốt cuộc đời làm chính trị mà đi cóp đường đi nước bước của ngoại  bang th́ lại c̣n vong Nô !!

Chả thế mà Hồ và đảng CSVN của Ông đă phá tan con Người Việt Nam và cơ đồ Tổ tiên !

Ôi !  Nước Việt Nam gần 5000 năm văn hiến có có đứa con quư giá  thế

này !

 

Hố chí Minh  danh nhân  văn hoá thế giới ?

Trong khi phóng tay phát dộng quân chúng để san bằng xă hội cũ , Hồ Chí Minh và đảng CSVN luôn miệng hô hào “ bảo vệ và phát huy truyền thống văn hoá dân tộc “ , nhưng mà lại luôn cố tâm hăm hại tiêu diệt  thành phần trí thức, khá giả ; tịch thu sách , đốt sách  cha ông Tổ tiên . Miệng Hồ Chí Minh luôn nhắc đến : “ Cần, Kiệm , liêm chính , chí công vô tư; ưu t́ên thiên hạ chi ưu, lạc hậu thiên hạ chi lạc “ hay những câu : “ Mười năm trồng cây, trăm năm trồng Người “ . . ..  Những thứ đó là của Nho giáo , những giá trị mà Hồ Chí Minh và đảng của ông cần phải đánh đổ , v́ nếu không đánh đổ th́ những thứ đó mặc nhiên tố cáo  bộ mặt gian ác giết người cướp của  đồng bào dưới sự xúi dục  của  đảng CSVN .

 Mặt khác khi đi đạo văn , mà Hố Chí Minh cứ lờ đi để cho đàn em tường những câu văn trên là tư tưởng Hồ Chí Minh. Khốn thay đến nay lũ đàn em vẫn cứ tin là của quư của Hồ Chí Minh , nên đàn em cứ nằng nặc bắt  học sinh học  tư tưởng đó của Hố Chí Minh!

Có Trời mà hiểu được cái trái khoắy này !

 

Có điều này mà ít ai để ư tới là : nói về đạo đức làm người , và công tác xây dựng  quốc kế dân sinh th́ đảng CSVN thật lả dốt đặc cán mai, ngu dốt tận cùng , ngu dốt v́ đă đánh  mất gốc căn bản làm người .

Nhưng nói về mưu mô hăm hại con người và phá hoại đất nước th́ cả thế giới chưa có ai bằng . Cái khôn nạn cho dân tộc Việt Nam là ở chỗ này .

Những thứ đó là những cái  học được của Quốc tế vô sản . Đó là những thủ đoạn rất khoa học và tinh vi, tinh vi trong công việc lộn ṣng : Khi miệng nói nhân đạo là CSVN  chuẩn bị giết người. Khi viện lẽ công bằng, là CSVN đi cướp cùa. Khi nói điều nhân  nghĩa là làm điều tàn ác .

Cái sách lược lộn ṣng này làm cho nhiều trí thức cũng hoa mắt, v́ lẽ giàn dĩ CS là những người duy lư cực đoan . Phe quốc gia không ngờ và hiểu được   cái CSVN gọi là “ cách mạng triệt để.” , thứ sơn cùng thuỷ tận này là cái oan trái của đất nước Việt Nam!  

Đó là những ǵ thuộc về  danh nhân văn hoá thế gới  Hồ Chí Minh của ông Hà văn Thuỳ!

 

Vậy chúng tôi t́m măi mà không thấy được  điểm nào có mặt của Thánh Nhân Hồ Chí Minh , mả  toàn thấy Ông là con Người vong Nhân vong Thân,  con cái vong Gia , công dân vong Quốc , người hoạt động chính trị vong Nô.

 

 

Về Đế Nghiêu và Đế Thuấn.

Xưa nay người ta cứ tin rằng Đế Nghiêu và Đế Thuấn là hai hiến triết của Trung hoa vào Hoàng Kim thời đại, một thời b́nh an thịnh trị ,mọi người dân sống no ấm và an vui .

Thực ra giai đoạn  hai vị Đế này là giai đoạn huyền sử , hai vị là nhân vật văn hoá chứ chưa phải là nhân vật lịch sử. Huyền  sử là sử hàng dọc  chỉ nói lên được ít mẫu minh triết vượt không và thời gian của Tổ tiên xưa mà thôi . C̣n lịch sử   sử của những hoạt động của nhận vật  xưa có ngày tháng và nơi chốn rơ ràng .

 Cứ theo danh tính th́ ta thấy hai  Vị Đế này là thuộc gịng dơi Việt tộc, v́ nếu là Tàu th́ được gọi là Nghiêu Đế và Thuấn Đế .

Hai vị Đế Nghiêu và Đế Thuấn đều theo gương Đức trị với thói quen là Ấp nhượng, tức là giai đoạn ai có Đức th́ được làm quan cai trị dân.

 Đức trị gồm Lễ trị và Pháp trị, văn hoá này gồm tính chất của cả nông nghiệp và du mục .

Trúc thư kỷ niên ghi rằng Ông Thuấn mặc áo Tiên và áo Rồng , Ông Thuấn mặc áo như thế , nếu không phải là người Việt tộc th́ hai Đế cũng theo văn hoá phương Nam.

Đây là vương đạo  với chủ trương nền tảng  “ Nước là của chung toàn dân” : ( Minh tai ! Thiên hạ phi nhất nhân chi thiên hạ dă, . . .  )

Thực ra Đế  Nghiêu và Đế Thuấn đều có đánh dẹp Tam Miêu thuộc chủng Việt tộc .  “ Nghiêu thoán Tam Miêu “ , Vua Nghiêu đày Tam Miêu, chắc là chỉ đày những người đầu sơ chống lại mà thôi . C̣n Vua Thuấn th́ bảo : “ Xuẩn tư hữu Miêu “  cho Miêu là ngu xuẩn.   Nhưng hai Đế đánh dẹp Tam Miêu ba lần mà không  yên được, sau mới vấn kế  Ông Ích Tắc thuộc chủng Việt . Ông Ích Tắc khuyên  : “ Duy đức động thiên, vô viễn phất giới , măn chiêu tổn, khiêm thụ ích , thời nại thiên đạo “ :  Chỉ có đức động đền ḷng trời , không quảng xa nào mà đức không tới được, kiêu th́ mất , khiêm th́ được , đạo trời bao giờ cũng thế .

 Hai vua nghe theo tức là theo văn hoá nhu thuận phương Nam , nên mới dẹp yên, Tam Miêu mới thuận theo.

(  Tham khảo : Cơ cấu Việt Nho .  Kim Đ ịnh  )

   

Đế Thuấn c̣n nổi danh về đạo hiếu với cha là Cổ Tẩu,  một người rất là ương uơng .

 Tóm lại  hai vị Đế Nghiêu và Thuần  đều cai trị dân theo Đức trị,  khi truyền ngôi th́ truyền hiền , coi nước là chung của Toàn dân .

Khi cai trị biết nghe tiếng nói của dân , ( ư dân là Ư trời ) làm theo ư dân cho nước được an b́nh thịnh trị. 

Dầu cho đây là những chuyện thuộc vể huyền sử, không có ǵ là xác thực, nhưng là những mảnh minh triết giúp cho  những nhà chính trị biết cách cai trị để mưu phúc lợi cho toàn dân.

 

So sánh Ông Hố Chí Minh với hai đế Nghiêu và Thuấn .

 Khi làm việc này tôi rất ái ngại v́ có người cho là việc điên rồ, dầu sao tôi  cũng thấy có những điểm căn bản sau :

 

1.- Nghiêu Thuấn dùng Đức để trị dân . Đức trị gồm Lễ trị và Pháp trị. Lễ trị là cách cai trị biết trọng ḿnh và trọng người , đây là lối dùng Lễ Nghĩa để cảm phục dân, v́  biết trọng dân. C̣n Pháp trị là lối trị bằng pháp luật . Lể trị là hàng rào cản bên trong của mỗi người, giúp mọi người tự tránh làm điều trái phép , c̣n Pháp trị là hàng rào cản bên ngoài , ngăn không cho người ta phạm pháp.  Đây là lối cai trị có T́nh mà cũng có lư ( T́n lư tương tham ).

Trong khi đó th́ đàng CSVN của Ông Hồ lại cao rao là pháp trị nhưng thực ra là đảng trị , nhà cai trị chỉ lo cho đảng mà không đoái hoài ǵ đến phùc lợi của dân, mắc cho dân lầm than khổ cực, ai có kêu ca oán thoán là đảng xử lư ngay!    Ai không tin, th́ xin cứ đến vườn hoa Mai Xuân Thưởng mà xem !

 

2.-  Khi thay bậc đổi ngôi th́ người ta tuyển chọn người hiền tài , có đức trước, v́ có tài mà thiếu đức là bất nhân, không thể làm việc tốt được, chỉ hại dân hại nước mà thôi   

Trong khi đó th́ ở Việt Nam ngày nay tuy nói là có ba cơ quan: Lập pháp, Hành pháp, Tư pháp , nhưng đều do đảng CSVN thống trị , đến Quốc hội ngày nay mà c̣n có đến hơn 90% là đảng Viên!  

Hầu hết mọi người Cộng sản đều trí trá, v́ mọi ngưởi phải tuân triệt để lệnh của đảng , ai không tuân lênh th́ có luật đảng nghiêm trị, trong đảng th́ có ban ám sát , ngoài đảng th́ có công an ch́m nổi.  Đảng CSVN cai trị dân bằng pháp lệnh tuỳ tiện, nghĩa là cần lúc nào và cho ai th́ chế ra thứ cần cho lúc đó! 

 

3.- Trong khi Nghiêu Thuấn biết Nghe Ông Ích Tắc theo đường lối của Miêu Tộc ( kẻ thù ) ,  biết rằng khinh măn th́ mất, khiêm nhu th́ được , biết theo Đức để động ḷng trời. Đàng này đảng CSVN của Ông Hồ là đỉnh cao trí tuệ của nhân loại , nhưng cứ một ḿnh một cơi, miệt mài lầm lũi trên con đường gian manh quỷ quyệt , tàn dân hại nước chẳng thèm nghe ai .

 

 Vậy xin Ông Hà văn Thuỳ tự bầu Ông Hồ Chí  Minh làm loại Thánh nào

th́ cứ tuỳ tiện , c̣n chúng tôi không có lời nào để bàn những chuyện lố lăng như thế .   

 

Peter Nguyễn Quang